Nguyễn Thành Đạt – “Kẻ khác biệt” đi tìm ánh hào quang

     “Trong bóng tối, chỉ biết sống và làm bạn với những suy nghĩ của chính mình. Bị bạn bè xa lánh, thầy cô la mắng vì vẽ những thứ kỳ quái, nhưng trong trái tim mình, chưa bao giờ Đạt nghĩ đến việc ngừng vẽ, ngừng thiết kế. Đạt không ngày nào nguôi hy vọng, khao khát làm nghệ thuật và phải tìm ánh hào quang của cuộc đời mình…”

Ngay từ những ngày học lớp 5, Đạt đã nhận thấy sự khác biệt của bản thân so với bạn bè cùng trang lứa. Ngày ấy, những cô bé cậu nhóc 10, 11 tuổi chỉ bận tâm đến việc giờ ra chơi mình sẽ chơi trò gì, chiều nay đi chơi ở đâu, thì Đạt – lúc đó dù còn nhỏ nhưng lại mải mê nghĩ về những bộ quần áo của Lady Gaga, những bản nhạc Jazz và bộ phim châu Âu.

Giờ ra chơi, bạn bè dành hết năng lượng để chơi đuổi bắt, nhảy dây, đá cầu thì Đạt lại ngồi một mình loay hoay sáng tạo những bộ quần áo theo trí tưởng tượng của mình. Thế rồi, khi giáo viên nhìn thấy, lời Đạt nghe được không phải là động viên hay sự khen ngợi mà là lời trách móc vì Đạt đã vẽ ra những thứ kỳ quái, chẳng lo học hành. Tuy nhiên, sự cố chấp đã khiến Đạt bỏ ngoài tai những lời trách mắng ấy, Đạt vẫn mải mê vẽ những thứ mình thích, vẫn hào hứng mỗi lần thấy Lady Gaga diện trang phục mới. Và, chẳng biết từ bao giờ, xung quanh Đạt đã chẳng còn người bạn nào. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy là lúc Đạt nhận ra mình quá khác biệt so với bạn bè.

Lúc ấy, chẳng hiểu gì nhiều về thời trang, cũng chẳng có kỹ năng gì, chỉ biết dùng những thứ nhỏ nhặt có sẵn xung quanh như chiếc lá, bông hoa, ngọn cỏ để làm quần áo. Sở thích ấy dường như quá khó để mọi người và bạn bè chấp nhận.

Năm Đạt 12 tuổi, chị họ của Đạt là Phương Vy Idol đã trở thành người truyền cảm hứng cho em trai khi cô giành ngôi vị quán quân tại chương trình Việt Nam Idol 2007. “Bài hát chị Phương Vy hát trong đêm chung kết đã trở thành nguồn cảm hứng và khơi dậy những khát khao trong Đạt. “Hãy cho tôi tìm được giấc mơ tôi! Hãy cho tôi được là chính tôi! Bầu trời ngàn trong đêm nay đang chiếu sáng…”. Khi những câu chữ ấy vang lên, Đạt đã tự nhủ với bản thân rằng, mình phải làm nghệ thuật, mình phải tìm ánh hào quang cho cuộc đời của mình.” – Đạt chia sẻ.

Nhưng cũng chính khát khao mãnh liệt đi tìm chỗ đứng cho riêng mình đã vô tình khiến những năm tháng học cấp 2 trở thành những tháng ngày đáng quên lãng đối với Đạt. Khi ấy, Đạt chẳng hề biết cách kiềm chế cái tôi khác biệt của mình, cứ mặc nhiên thể hiện cho mọi người thấy rằng mình khác biệt. Mỗi ngày đến trường đều khiến Đạt cảm thấy mệt mỏi và chán nản. Thầy cô luôn khó chịu với những cô cậu học trò lười học như Đạt. Bạn bè thì cô lập mình vì chẳng mấy ai hiểu được khát vọng đi tìm ánh hào quang cho riêng mình của Đạt.

“Thứ đã an ủi cuộc sống tẻ nhạt của Đạt lúc ấy là âm nhạc, phim ảnh và thời trang. Khi rảnh rỗi Đạt lại tự mày mò học cắt may và tự tay may quần áo cho em gái.” – Đạt tâm sự.

Sau 4 năm là “kẻ khác biệt” tại trường cấp 2, Đạt quyết định chuyển trường và học cấp 3 tại ngôi trường mới. Bắt đầu lại mọi thứ, Đạt lúc này đã ý thức được việc phải giữ lại những sự khác biệt cho riêng mình. Đạt bắt đầu trò chuyện cùng bạn bè, đi chơi và tham gia các hoạt động của trường, lớp. Thế nhưng, tất cả những niềm vui ấy chẳng thể nào khiến Đạt cảm thấy hạnh phúc và thấy mình “giống” với bạn bè. Đạt vẫn luôn dành ra cho mình một khoảng thời gian, một thế giới của riêng mình. Ở đó, Đạt nghĩ về đam mê, nhiệt huyết của tuổi trẻ và mơ mộng về ánh hào quang khi mình đã có được thành công.

Thế nhưng, cuộc đời chưa bao giờ dễ dàng với những người khác biệt như Đạt. Dù đam mê thời trang và yêu cái đẹp nhưng lại chẳng có cơ hội theo học ngành nghề mà bản thân thích. Đạt lại trở thành chàng sinh viên luôn chán nản, bất cần, có thời gian rảnh là lại dí mặt vào thiết kế thời trang.

Đạt đã tự tin diện chính trang phục mà mình tự thiết kế tham gia vào Tuần lễ thời trang.

Giữa lúc mọi thứ tưởng như đã đi đến ngõ cụt, Đạt được một người bạn mời tham gia Tuần lễ thời trang Viêt Nam 2017. Dù khá do dự nhưng cuối cùng Đạt đã mặc chiếc áo mà Đạt thiết kế cho chính mình đến tham gia. Chẳng thể ngờ, chiếc áo gắn 3000 viên pha lê ấy đã lọt vào mắt xanh của nhiều người. Mọi người nhắn tin hỏi về chiếc áo và đặt Đạt thiết kế trang phục riêng cho mình.

Thời điểm bắt đầu, Đạt phải tự mày mò mọi thứ, từ những thứ cơ bản nhất đến thứ mới mẻ đòi hỏi sự sáng tạo. Cha ông ta có câu “có công mài sắt có ngày nên kim”, sau những nỗ lực của mình và được sự ủng hộ, giúp đỡ của gia đình, Đạt đã có được xuất phát điểm chính thức trong ngành thời trang. Đạt bắt đầu nhận được những lời đề nghị thiết kế quần áo, rồi lời mời tham gia các sự kiện thời trang lớn, nhỏ.

“Có những bộ quần áo phải mất đến hàng tháng trời mới làm xong. Nhưng bản thân Đạt lại chừng từng cảm thấy áp lực, mệt mỏi hay chán nản vì phải dành cả tháng để hoàn thành một thiết kế. Thậm chí, đối với Đạt, thời gian hoàn thành thiết kế của mình là thời gian tâm trí Đạt thảnh thơi và thoải mái nhất. Có lẽ vì tình yêu mà Đạt dành cho thời trang là rất lớn nên khi được làm điều mình đam mê Đạt chẳng biết mệt mỏi là gì.”

“Sắp tới, tại Fashion Week 2018 vào giữa tháng 4, Đạt sẽ trở lại với việc khẳng định phong cách của mình: táo bạo, cầu kỳ và lộng lẫy hơn. Ngoài ra, trong năm 2018, Đạt sẽ vẫn tiếp tục tìm kiếm thêm thật nhiều cơ hội để trau dồi kiến thức và kinh nghiệm về ngành thời trang, bởi Đạt hiểu rằng muốn thành công thì phải không ngừng học hỏi và nỗ lực. Bên cạnh việc học hỏi, Đạt cũng hy vọng rằng mình sẽ có thể mang hết sự khác biệt và cá tính của mình vào trong từng bộ trang phục. Bởi giữa hàng triệu người theo đuổi cương vị nhà thiết kế, nếu không giữ được chất riêng của mình sẽ vĩnh viễn không có được chỗ đứng riêng.”

Cùng dõi theo Đạt và chờ xem chàng trai tài năng này tỏa sáng như thế nào trong năm 2018 nhé!

Vân Anh – Hotfacevietnam.vn